山行

宋代 韩元吉
意适都忘远,行歌未觉劳。 崎岖一径入,上下数峰高。 嫩白怜新菊,轻红讶小桃。 归来情兴动,风叶乱萧骚。
shì dōu wàng yuǎn   xíng wèi jué láo  
jìng   shàng xià shù fēng gāo  
nèn bái lián xīn   qīng hóng xiǎo táo  
guī lái qíng xìng dòng   fēng luàn xiāo sāo