山行

宋代 陆游
山光秀可餐,溪水清可啜。 白云映空碧,突起若积雪。 我行溪山间,灵府为澄澈。 崚嶒崖角立,蟠屈路九折。 黄杨与冬青,郁郁自成列;其根贯石罅,横逸相纠结。 上扪鵰鹘巢,下历豺虎穴。 流泉不可见,锵然响环玦。 出山日已暮,林火远明灭。 小息得樵家,题诗记幽绝。
shān guāng xiù cān   shuǐ qīng chuài
bái yún yìng kōng   ruò xuě
xíng shān jiān   líng wèi chéng chè
líng céng jiǎo   pán jiǔ zhé
huáng yáng dōng qīng   chéng liè   gēn guàn shí xià   héng xiāng jiū jié
shàng mén diāo cháo   xià chái xué
liú quán jiàn   qiāng rán xiǎng huán jué
chū shān   lín huǒ yuǎn míng miè
xiǎo qiáo jiā   shī yōu jué