剡溪霁雪送原上人

明代 毛铉
积雪蔽招提,虚室夜生白。 开门不见人,鸟栖山正寂。 疏星带长汀,澹月照幽壁。 远树看欲无,近水闻更滴。 傍观云外峰,忽现青莲色。 此境足安禅,何为迷所适。
xuě zhāo   shì shēng bái  
kāi mén jiàn rén   niǎo shān zhèng  
shū xīng dài cháng tīng   dàn yuè zhào yōu  
yuǎn shù kàn   jìn shuǐ wén gèng  
bàng guān yún wài fēng   xiàn qīng lián  
jìng ān chán   wéi suǒ shì