剡溪道上一首

宋代 刘一止
一水萦不断,千岩翠相扶。孤篷载雪归,我昔见画图。 今年两经行,明晦自惨舒。旱夏山若焦,秋至潦溢途。 是中无故人,王事当驰驱。景物寄心赏,随遇便有馀。 不觉老季真,乞归尚狂疏。官家赐闲身,用底一曲湖。
shuǐ yíng duàn   qiān yán cuì xiāng péng zǎi xuě guī   jiàn huà
jīn nián liǎng jīng xíng   míng huì cǎn shū hàn xià shān ruò jiāo   qiū zhì lǎo
shì zhōng rén   wáng shì dāng chí jǐng xīn shǎng   suí biàn 便 yǒu
jué lǎo zhēn   guī shàng kuáng shū guān jiā xián shēn   yòng