山头石

宋代 陆游
秋风万木霣,春雨百草生,造物初何心,时至自枯荣。 惟有山头石,岁月浩莫测,不知四时运,常带太古色。 老翁一生居此山,脚力欲尽犹跻攀;时时抚石三叹息,安得此身如尔顽?
qiū fēng wàn yǔn   chūn bǎi cǎo shēng   zào chū xīn   shí zhì róng
wéi yǒu shān tóu shí   suì yuè hào   zhī shí yùn   cháng dài tài
lǎo wēng shēng shān   jiǎo jǐn yóu pān   shí shí shí sān tàn   ān shēn ěr wán