山亭柳

宋代 杜安世
晓来风雨,万花飘落。叹韶光虚过。却芳草萋萋,映楼台、淡烟漠漠。纷纷絮飞院宇,燕子过朱阁。 玉容淡妆添寂寞。檀郎孤愿太情薄。数归期,绝信约。暗添春宵恨,平康恣迷欢乐。时时闷饮绿醑,甚转转、思时著。
xiǎo lái fēng   wàn huā piāo luò tàn sháo guāng guò què fāng cǎo   yìng lóu tái dàn yān fēn fēn fēi yuàn   yàn zi guò zhū
róng dàn zhuāng tiān tán láng yuàn tài qíng báo shù guī   jué xìn yuē àn tiān chūn xiāo hèn   píng kāng huān shí shí mèn yǐn 绿   shén zhuǎn zhuǎn shí zhù