山亭怀古

唐代 张弘靖
丛石依古城,悬泉洒清池。高低袤丈内,衡霍相蔽亏。 归田竟何因,为郡岂所宜。谁能辨人野,寄适聊在斯。
cóng shí chéng   xuán quán qīng chí gāo mào zhàng nèi   héng huò xiāng kuī
guī tián jìng yīn   wèi jùn suǒ shuí néng biàn rén   shì liáo zài