山亭

宋代 陆游
风恶阑回雨,天寒勒住花。 寻幽扶楖栗,息倦倚槎牙。 分韵僧吟苦,争棋客笑哗。 相逢仍草草,归路并山斜。
fēng è lán huí   tiān hán lēi zhù huā
xún yōu   juàn chá
fēn yùn sēng yín   zhēng xiào huá
xiāng féng réng cǎo cǎo   guī bìng shān xié