山田久欲折

宋代 王安石
山田久欲折,秋至尚求雨。 妇女喜秋凉,踏车多笑语。 朔云卷众水,惨淡吹平楚。 横陂与直堑,疑即没洲渚。 霍霍反照中,散丝鱼几缕。 鸿蒙不可问,且往知何许。 欹眠露下舸,侧见星月吐。 龙骨已呕哑,田家真作苦。
shān tián jiǔ zhé   qiū zhì shàng qiú  
qiū liáng   chē duō xiào  
shuò yún juǎn zhòng shuǐ   cǎn dàn chuī píng chǔ  
héng bēi zhí qiàn   méi zhōu zhǔ  
huò huò fǎn zhào zhōng   sàn  
hóng 鸿 méng wèn   qiě wǎng zhī  
mián xià   jiàn xīng yuè  
lóng ōu   tián jiā zhēn zuò