山寺寓居

唐代 徐夤
高卧东林最上方,水声山翠剔愁肠。白云送雨笼僧阁, 黄叶随风入客堂。终去四明成大道,暂从双鬓许秋霜。 披缁学佛应无分,鹤氅谈空亦不妨。
gāo dōng lín zuì shàng fāng   shuǐ shēng shān cuì chóu cháng bái yún sòng lóng sēng  
huáng suí fēng táng zhōng míng chéng dào   zàn cóng shuāng bìn qiū shuāng
xué yīng fēn   chǎng tán kōng fáng