山寺

宋代 陆游
寺门压石危欲崩,槎牙老松挂苍藤。 风传上方出定磬,雨暗古殿长明灯。 宿林野鹘惊复起,争栗山童呼不应。 溪南闻道更幽绝,明日裂布缝行縢。
mén shí wēi bēng   chá lǎo sōng guà cāng téng  
fēng chuán shàng fāng chū dìng qìng   àn diàn 殿 cháng míng dēng  
宿 lín jīng   zhēng shān tóng yīng  
nán wén dào gèng yōu jué   míng liè fèng xíng téng