山寺

宋代 刘攽
叠嶂横秋水,招提隐半峰。白云迷到路,晓日自鸣钟。 法会樵渔熟,斋时鸟雀慵。试寻方外士,系马就长松。
dié zhàng héng qiū shuǐ   zhāo yǐn bàn fēng bái yún dào xiǎo   míng zhōng    
huì qiáo shú   zhāi shí niǎo què yōng shì xún fāng wài shì   jiù cháng sōng