山寺

宋代 刘敞
野竹檀栾翠,孤峰杳霭青。山楼随诘曲,石路上青冥。 云色移时合,钟声隔水听。似闻堪避世,游子未尝经。
zhú tán luán cuì   fēng yǎo ǎi qīng shān lóu suí jié   shí shàng qīng míng
yún shí   zhōng shēng shuǐ tīng shì wén kān shì   yóu wèi cháng jīng