山寺

唐代 杜甫
野寺根石壁,诸龛遍崔嵬。前佛不复辨,百身一莓苔。 虽有古殿存,世尊亦尘埃。如闻龙象泣,足令信者哀。 使君骑紫马,捧拥从西来。树羽静千里,临江久裴回。 山僧衣蓝缕,告诉栋梁摧。公为顾宾徒,咄嗟檀施开。 吾知多罗树,却倚莲华台。诸天必欢喜,鬼物无嫌猜。 以兹抚士卒,孰曰非周才。穷子失净处,高人忧祸胎。 岁晏风破肉,荒林寒可回。思量入道苦,自哂同婴孩。
gēn shí   zhū kān biàn cuī wéi qián biàn   bǎi shēn méi tái
suī yǒu diàn 殿 cún   shì zūn chén āi wén lóng xiàng   lìng xìn zhě āi
shǐ 使 jūn   pěng yōng cóng 西 lái shù jìng qiān   lín jiāng jiǔ péi huí
shān sēng lán   gào dòng liáng cuī gōng wèi bīn   duō jiē tán shī kāi
zhī duō luó shù   què lián huá tái zhū tiān huān   guǐ xián cāi
shì   shú yuē fēi zhōu cái qióng zi shī jìng chù   gāo rén yōu huò tāi
suì yàn fēng ròu   huāng lín hán huí liáng dào   shěn tóng yīng hái