山墅

宋代 方岳
近况居然野,称呼只墅民。 有诗供课最,无债恼经邻。 性亦无嫌懒,人多不解贫。 每过田父宿,吾自认吾真。
jìn kuàng rán   chēng zhǐ shù mín  
yǒu shī gòng zuì   zhài nǎo jīng lín  
xìng xián lǎn   rén duō jiě pín  
měi guò tián 宿   rèn zhēn