山墅

宋代 方岳
竹迳裹茅茨,荒烟晚未炊。 氄禽争灌木,吠犬守巴篱。 涉世终於拙,归田已自迟。 老亲头白尽,眠烟话吾私。
zhú jìng guǒ máo   huāng yān wǎn wèi chuī  
rǒng qín zhēng guàn   fèi quǎn shǒu  
shè shì zhōng zhuō   guī tián chí  
lǎo qīn tóu bái jǐn   mián yān huà