山石榴花十二韵

唐代 白居易
晔晔复煌煌,花中无比方。艳夭宜小院,条短称低廊。 本是山头物,今为砌下芳。千丛相向背,万朵互低昂。 照灼连朱槛,玲珑映粉墙。风来添意态,日出助晶光。 渐绽胭脂萼,犹含琴轸房。离披乱剪彩,斑驳未匀妆。 绛焰灯千炷,红裙妓一行。此时逢国色,何处觅天香。 恐合栽金阙,思将献玉皇。好差青鸟使,封作百花王。
huáng huáng   huā zhōng fang yàn yāo xiǎo yuàn   tiáo duǎn chēng láng
běn shì shān tóu   jīn wèi xià fāng qiān cóng xiāng xiàng bèi   wàn duǒ áng
zhào zhuó lián zhū kǎn   líng lóng yìng fěn qiáng fēng lái tiān tài   chū zhù jīng guāng
jiàn zhàn yān zhī è   yóu hán qín zhěn fáng luàn jiǎn cǎi   bān wèi yún zhuāng
jiàng yàn dēng qiān zhù   hóng qún xíng shí féng guó   chǔ tiān xiāng
kǒng zāi jīn què   jiāng xiàn huáng hǎo chà qīng niǎo shǐ 使   fēng zuò bǎi huā wáng