山石

明代 王守仁
山石犹有理,山木犹有枝。 人生非木石,别久宁无思。 愁来步前庭,仰视行云驰。 行云随长风,飘飘去何之。 行云有时定,游子无还期。 高梁始归燕,鹈晙已先悲。 有生岂不苦,逝者长如斯。 已矣复何事,商山行采芝。
shān shí yóu yǒu   shān yóu yǒu zhī  
rén shēng fēi shí   bié jiǔ níng  
chóu lái qián tíng   yǎng shì xíng yún chí  
xíng yún suí cháng fēng   piāo piāo zhī  
xíng yún yǒu shí dìng   yóu hái  
gāo liáng shǐ guī yàn   jùn xiān bēi  
yǒu shēng   shì zhě zhǎng  
shì   shāng shān xíng cǎi zhī