山石
山石那容玉独坚,人生磨灭殆天怜。画蛇最戒足无用,书马常忧尾不全。
谁见虎须真可捋,自惭鸡肋岂胜拳。误人莫向娄师德,不领春生未唾前。
shān
山
shí
石
nà
那
róng
容
yù
玉
dú
独
jiān
坚
,
rén
人
shēng
生
mó
磨
miè
灭
dài
殆
tiān
天
lián
怜
。
。
huà
画
shé
蛇
zuì
最
jiè
戒
zú
足
wú
无
yòng
用
,
shū
书
mǎ
马
cháng
常
yōu
忧
wěi
尾
bù
不
quán
全
。
。
shuí
谁
jiàn
见
hǔ
虎
xū
须
zhēn
真
kě
可
lǚ
捋
,
zì
自
cán
惭
jī
鸡
lē
肋
qǐ
岂
shèng
胜
quán
拳
。
。
wù
误
rén
人
mò
莫
xiàng
向
lóu
娄
shī
师
dé
德
,
bù
不
lǐng
领
chūn
春
shēng
生
wèi
未
tuò
唾
qián
前
。
。