山人笑渡行

宋代 章甫
溪流水势曲又曲,古渡济人日不足。招招舟子在中流,两岸遥闻橹声促。 东岸渡来西岸人,西岸待渡还相续。渡头溪水流出山,人在山头高处瞩。 当时结伴入山深,乱云何处寻芳躅。不知世上有风波,烟霞以外了无欲。 今日出上望滔滔,毋乃旁观笑当局。造物非以人拘拘,逸者荣兮劳者辱。 夫人自甘逸与劳,山水何曾分雅俗。红尘静处暮烟横,山自空青水自绿。
liú shuǐ shì yòu   rén zhāo zhāo zhōu zài zhōng liú   liǎng àn yáo wén shēng
dōng àn lái 西 àn rén   西 àn dài hái xiāng tóu shuǐ liú chū shān   rén zài shān tóu gāo chù zhǔ
dāng shí jié bàn shān shēn   luàn yún chǔ xún fāng zhú zhī shì shàng yǒu fēng   yān xiá wài liǎo
jīn chū shàng wàng tāo tāo   nǎi páng guān xiào dāng zào fēi rén   zhě róng láo zhě
rén gān láo   shān shuǐ zēng fēn hóng chén jìng chǔ yān héng   shān kōng qīng shuǐ 绿