山人劝酒

明代 王世贞
日迩不怿,披寻幽沦。道逢山人,被山衣巾。酌我葡萄九酝之美酒,盛以瘿藤五华之灵尊。 尽倾尊中酒,为唱青天歌。一歌还一杯,柰此青天何。 踞坐问山人,汝今欲何为。行将出山去,搏弄造物为婴儿。 四皓归来,皲■头皮。赤符自新,紫芝已萎。羔雁三至,卧龙遂起。 行雨不休,卒以暍死。天施白玉棺,生瘗王子乔。何如留此口,时进美酒长逍遥。 欲知出山者我是,悔不老作吴山樵。
ěr   xún yōu lún dào féng shān rén bèi   shān jīn zhuó tao jiǔ yùn zhī měi jiǔ shèng   yǐng téng huá zhī líng zūn      
jǐn qīng zūn zhōng jiǔ   wèi chàng qīng tiān hái bēi nài   qīng tiān    
zuò wèn shān rén   jīn wéi xíng jiāng chū shān   nòng zào wèi yīng ér    
hào guī lái   jūn   tóu chì xīn   zhī wēi gāo yàn sān zhì lóng   suì      
xíng xiū   tiān shī bái guān shēng   wáng qiáo liú kǒu shí jìn   měi jiǔ zhǎng xiāo yáo      
zhī chū shān zhě shì   huǐ lǎo zuò shān qiáo