山鸲鹆歌(一作韦应物诗)

唐代 刘长卿
山鸲鹆,长在此山吟古木。嘲哳相呼响空谷, 哀鸣万变如成曲。江南逐臣悲放逐,倚树听之心断续。 巴人峡里自闻猿,燕客水头空击筑。山鸲鹆, 一生不及双黄鹄。朝去秋田啄残粟,暮入寒林啸群族。 鸣相逐,啄残粟,食不足。青云杳杳无力飞, 白露苍苍抱枝宿。不知何事守空山,万壑千峰自愁独。
shān   zhǎng zài shān yín zhāo zhā xiāng xiǎng kōng  
āi míng wàn biàn chéng jiāng nán zhú chén bēi fàng zhú   shù tīng zhī xīn duàn
rén xiá wén yuán   yàn shuǐ tóu kōng zhù shān  
shēng shuāng huáng cháo qiū tián zhuó cán   hán lín xiào qún
míng xiāng zhú   zhuó cán   shí qīng yún yǎo yǎo fēi  
bái cāng cāng bào zhī 宿 zhī shì shǒu kōng shān   wàn qiān fēng chóu