善权即事十首 其六

宋代 李纲
一夜凝寒雪意浓,禅房睡美不闻钟。起看银色三千界,更忆瑶台十二重。 戴白苍官尤觉好,折腰青士若为容。暮晴透出寒蟾色,为照溪头群玉峰。
níng hán xuě nóng   chán fáng shuì měi wén zhōng kàn yín sān qiān jiè gèng   yáo tái shí èr chóng    
dài bái cāng guān yóu jué hǎo   zhé yāo qīng shì ruò wéi róng qíng tòu chū hán chán wèi   zhào tóu qún fēng