山泉

唐代 杨发
半空飞下水,势去响如雷。 静彻啼猿寺,高凌坐客台。 耳同经剑阁,身若到天台。 溅树吹成冻,凌祠触作灰。 深中试楖栗,浅处落莓苔。 半夜重城闭,潺湲枕上来。
bàn kōng fēi xià shuǐ   shì xiǎng léi
jìng chè yuán   gāo líng zuò tái
ěr tóng jīng jiàn   shēn ruò dào tiān tāi
jiàn shù chuī chéng dòng   líng chù zuò huī
shēn zhōng shì   qiǎn chù luò méi tái
bàn zhòng chéng   chán yuán zhěn shàng lái