山路见花

唐代 崔橹
晓红初拆露香新,独立空山冷笑人。 春意自知无主惜,恣风吹逐马蹄尘。
xiǎo hóng chū chāi xiāng xīn   kōng shān lěng xiào rén
chūn zhī zhǔ   fēng chuī zhú chén