山林休日曰家

唐代 卢照邻
扫休乘暇日,谊稼返秋场。 径草疏王答,岩枝落帝桑。 耕田虞讼寝,凿井汉机忘。 戎葵朝委露,齐草夜含霜, 南润泉初冽,东篱菊正芳。 还思北窗下,高卧倡蠢皇。
sǎo xiū chéng xiá   jià fǎn qiū chǎng
jìng cǎo shū wáng   yán zhī luò sāng
gēng tián sòng qǐn   záo jǐng hàn wàng
róng kuí cháo wěi   cǎo hán shuāng  
nán rùn quán chū liè   dōng zhèng fāng
hái běi chuāng xià   gāo chàng chǔn huáng