山老吟

唐代 孟郊
不行山下地,唯种山上田。腰斧斫旅松,手瓢汲家泉。 讵知文字力,莫记日月迁。蟠木为我身,始得全天年。
xíng shān xià   wéi zhǒng shān shàng tián yāo zhuó sōng   shǒu piáo jiā quán
zhī wén   yuè qiān pán wèi shēn   shǐ de quán tiān nián