山居作报书竟夜有感戏成

宋代 岳珂
山居逾五旬,天以厌烦故。 谁持故人书,剥啄扣我户。 奁篚旅庭砌,缸罂列{左木右呈}庑。 启缄读风檐,盈幅字如缕。 颇欲从简易,人事正如许。 厚意来远方,殷勤不容阻。 还欲混俗尘,又觉初志误。 笔研久荒秽,肩腕仍旅拒。 沈沈青灯夜,客牖打风雨。 聊激懒惰心,小出哈啽呓语。 霜{皴去皮加兔}比铅觚,玉虫剔钗股。 隃麋方弄墨,擘繭更伸楮。 始焉据几案,敏捷疑得趣。 倏尔怀交情,恍惚接良晤。 缄题甫一二,手熟渐四五。 溪毛简精粗,报贶祝丰窭。 札胥谨印蜡,仆隶治筐筥。 但知役群动,不觉向五鼓。 作劳耳屡鸣,倦写目如瞀。 低头触屏风,入鼻饮辛雾。 欠伸忽三喟,静念起百虑。 吾生何太劳,穷处尚弗恕。 仕皆是穷达,世岂忘喜怒。 人以情见怜,我独影相雇。 谦勤福所基,傲放人共恶。 当年众楚咻,讵止双蛾妒。 生虽有远志,原岂惜遐举。 偶因囿形质,莫与插瓴羽。 徒夸九垓期,姑了一夕苦。 嗟哉且努力,掣肘无单父。
shān xún   tiān yàn fán  
shuí chí rén shū   zhuó kòu  
lián fěi tíng   gāng yīng liè   { zuǒ yòu chéng   }  
jiān fēng yán   yíng  
cóng jiǎn   rén shì zhèng  
hòu lái yuǎn fāng   yīn qín róng  
hái hùn chén   yòu jué chū zhì  
yán jiǔ huāng huì   jiān wàn réng  
shěn shěn qīng dēng   yǒu fēng  
liáo lǎn duò xīn   xiǎo chū án  
shuāng   { cūn jiā   } qiān   chóng chāi  
fāng nòng   bāi jiǎn gèng shēn chǔ  
shǐ yān àn   mǐn jié de  
shū ěr huái 怀 jiāo qing   huǎng jiē liáng  
jiān èr   shǒu shú jiàn  
máo jiǎn jīng   bào kuàng zhù fēng  
zhá jǐn yìn   zhì kuāng  
dàn zhī qún dòng   jué xiàng  
zuò láo ěr míng   juàn xiě mào  
tóu chù píng fēng   yǐn xīn  
qiàn shēn sān kuì   jìng niàn bǎi  
shēng tài láo   qióng chǔ shàng shù  
shì jiē shì qióng   shì wàng  
rén qíng xiàn lián   yǐng xiāng  
qiān qín suǒ   ào fàng rén gòng è  
dāng nián zhòng chǔ xiū   zhǐ shuāng é  
shēng suī yǒu yuǎn zhì   yuán xiá  
ǒu yīn yòu xíng zhì   chā líng  
kuā jiǔ gāi   le  
jiē zāi qiě   chè zhǒu shàn