山居招友人诗

宋代 释智圆
结宇平湖滨,放意且闲逸。 陵峰时采药,服饵蠲故疾。 藜藿可供餐,茆茨可容膝。 浮生贵适性,何须羡奢佚。 清景况在目,万事安能恤。 水天争冷落,林峦共盘郁。 有时泛舟归,闲门晒残日。 径荒人迹绝,庭静精怪出。 春羹漾紫莼,冬盘列横橘。 坎井亦已乐,尺蠖谁云屈。 外境莫我惑,贞心长抱一。 涅槃终极典,虚堂第谈述。 不顾知者希,庶欲已无失。 齐物鄙庄周,见性师妙吉。 悠然混生佛,湛尔无虚实。 知音来不来,时时扫幽室。
jié píng bīn   fàng qiě xián  
líng fēng shí cǎi yào   ěr juān  
huò gōng cān   máo róng  
shēng guì shì xìng   xiàn shē  
qīng jǐng kuàng zài   wàn shì ān néng  
shuǐ tiān zhēng lěng luò   lín luán gòng pán  
yǒu shí fàn zhōu guī   xián mén shài cán  
jìng huāng rén jué   tíng jìng jīng guài chū  
chūn gēng yàng chún   dōng pán liè héng  
kǎn jǐng   chǐ huò shuí yún  
wài jìng huò   zhēn xīn zhǎng bào  
niè pán zhōng diǎn   táng tán shù  
zhī zhě   shù shī  
zhuāng zhōu   jiàn xìng shī miào  
yōu rán hùn shēng   zhàn ěr shí  
zhī yīn lái lái   shí shí sǎo yōu shì