山居杂诗九十首

宋代 曹勋
晨起冒清露,笋舆出城闉。 原野回旧色,花柳摇新春。 眷言山林性,常与鱼鸟邻。 恰然适襟抱,自谓羲皇民。
chén mào qīng   sǔn chū chéng yīn
yuán huí jiù   huā liǔ yáo xīn chūn
juàn yán shān lín xìng   cháng niǎo lín
qià rán shì jīn bào   wèi huáng mín