山居适兴

宋代 王松
颠狂原不合时宜,自别王城乐莫支。妻拙堪为山水伴,书多差喜见闻奇。 曲江对镜怜形影,彭泽编诗纪岁时。热血一腔何处洒?且将耕读教豚儿。
diān kuáng yuán shí   bié wáng chéng zhī zhuō kān wéi shān shuǐ bàn   shū duō chà jiàn wén
jiāng duì jìng lián xíng yǐng   péng biān shī suì shí xuè qiāng chǔ   qiě jiāng gēng jiào tún ér