山居十首 其十

明代 释函是
历尽风烟好住山,满林丛棘不须关。白开高顶松花瘦,红脱孤崖枫叶閒。 倚树微吟寒始觉,绕空长啸老成顽。万峰重叠知深浅,莫守层阴误鹤还。
jìn fēng yān hǎo zhù shān   mǎn lín cóng guān bái kāi gāo dǐng sōng huā shòu   hóng tuō fēng xián
shù wēi yín hán shǐ jué   rào kōng cháng xiào lǎo chéng wán wàn fēng chóng dié zhī shēn qiǎn   shǒu céng yīn hái