山居遣兴

宋代 王松
不求名利寸心安,且把诗篇割爱删。案有奇书消白昼,门无俗客只青山。 身为清节衣冠后,自爱风流水石间。半世生涯浑是醉,一凭鱼鸟笑痴顽。
qiú míng cùn xīn ān   qiě shī piān ài shān àn yǒu shū xiāo bái zhòu   mén zhǐ qīng shān
shēn wéi qīng jié guān hòu   ài fēng liú shuǐ shí jiān bàn shì shēng hún shì zuì   píng niǎo xiào chī wán