山居偶作

唐代 唐求
趋名逐利身,终日走风尘。还到水边宅,却为山下人。 僧教开竹户,客许戴纱巾。且喜琴书在,苏生未厌贫。
míng zhú shēn   zhōng zǒu fēng chén hái dào shuǐ biān zhái   què wéi shān xià rén
sēng jiào kāi zhú   dài shā jīn qiě qín shū zài   shēng wèi yàn pín