山居乐

唐代 施肩吾
鸾鹤每于松下见,笙歌常向坐中闻。 手持十节龙头杖,不指虚空即指云。
luán měi sōng xià jiàn   shēng cháng xiàng zuò zhōng wén
shǒu chí shí jié lóng tóu zhàng   zhǐ kōng zhǐ yún