山居即事四首

唐代 吴融
桂树秋来风满枝,碧岩归日免乖期。 故人尽向蟾宫折,独我攀条欲寄谁。 不傲南窗且采樵,干松每带湿云烧。 庖厨却得长兼味,三秀芝根五朮苗。 万事翛然只有棋,小轩高净簟凉时。 阑珊半局和微醉,花落中庭树影移。 无邻无里不成村,水曲云重掩石门。 何用深求避秦客,吾家便是武陵源。
guì shù qiū lái fēng mǎn zhī   yán guī miǎn guāi
rén jǐn xiàng chán gōng zhé   pān tiáo shuí
ào nán chuāng qiě cǎi qiáo   gān sōng měi dài shī 湿 yún shāo
páo chú què cháng jiān wèi   sān xiù zhī gēn shù miáo
wàn shì xiāo rán zhǐ yǒu   xiǎo xuān gāo jìng diàn liáng shí
lán shān bàn wēi zuì   huā luò zhōng tíng shù yǐng
lín chéng cūn   shuǐ yún zhòng yǎn shí mén
yòng shēn qiú qín   jiā biàn 便 shì líng yuán