山居即事 其二

宋代 王镃
閒居却笑俗人忙,又欲移门向野塘。午爨松脂粘斧腻,晓行云气湿衣凉。 长生瑶草成丹药,万岁灵藤结紫香。林下知心时有月,黄昏相伴入藜床。
xián què xiào rén máng   yòu mén xiàng táng cuàn sōng zhī zhān xiǎo   xíng yún shī 湿 liáng    
cháng shēng yáo cǎo chéng dān yào   wàn suì líng téng jié xiāng lín xià zhī xīn shí yǒu yuè huáng   hūn xiāng bàn chuáng