山居二首寄朝中故旧

宋代 谢直
苒苒年华渐向西,可能回脚下涂泥。 静收营虑远书卷,少有工夫入菜畦。 洁甚水蒲边白鸟,翩然风柳下黄鹂。 犹嫌宿处闻鸡犬,更待移深过虎蹊。 造化涵洪靡不容,近分一谷著愚公。 地因沙涨偏竹宜,山为岩多却碍松。 夜静图书天晓睡,腊寒薪火暑天风。 独惭道学工夫浅,却比先师不屡空。
rǎn rǎn nián huá jiàn xiàng 西   néng huí jiǎo xià  
jìng shōu yíng yuǎn shū juàn   shǎo yǒu gōng cài  
jié shén shuǐ biān bái niǎo   piān rán fēng liǔ xià huáng  
yóu xián 宿 chù wén quǎn   gèng dài shēn guò  
zào huà hán hóng róng   jìn fēn zhù gōng  
yīn shā zhǎng piān zhú   shān wèi yán duō què ài sōng  
jìng shū tiān xiǎo shuì   hán xīn huǒ shǔ tiān fēng  
cán dào xué gōng qiǎn   què xiān shī kōng