山居八咏 其七

唐代 常达
胡僧论的旨,物物唱圆成。疏柳春来翠,幽窗日渐明。 禅心清石室,蝶翅覆花英。好听谈玄处,乔松鹤数声。
sēng lùn de zhǐ   chàng yuán chéng shū liǔ chūn lái cuì   yōu chuāng jiàn míng
chán xīn qīng shí shì   dié chì huā yīng hǎo tīng tán xuán chù   qiáo sōng shù shēng