山居八咏

唐代 常达
身闲依祖寺,志僻性多慵。少室遗真旨,层楼起暮钟。 啜茶思好水,对月数诸峰。有问山中趣,庭前是古松。 晚望虚庭物,心心见祖情。烟开分岳色,雨雾减泉声。 远树猿长啸,层岩日乍明。更堪论的意,林下笋新生。 一室尘埃外,翛然祗么常。睡来开寝帐,钟动下禅床。 溪浸山光冷,秋凋木叶黄。时提祖师意,欹石看斜阳。 西来真祖意,只在见闻中。寒雁一声过,疏林几叶空。 心闲怜水石,身老怯霜风。为报参玄者,山山月色同。 真性寂无机,尘尘祖佛师。日明庭砌暖,霜苦药苗衰。 汲水和烟酌,栽松带雪移。好听玄旨处,猿啸岭南枝。 古寺凭栏危,时闻举妙机。庭空月色净,夜迥磬声移。 漏转寒更急,灯残冷焰微。太虚同万象,相谓话玄微。 胡僧论的旨,物物唱圆成。疏柳春来翠,幽窗日渐明。 禅心清石室,蝶翅覆花英。好听谈玄处,乔松鹤数声。 祖祖唯心旨,春融日正长。霜轻莎草绿,风细药苗香。 月满真如净,花开觉树芳。庭前莺啭处,时听语圆常。
shēn xián   zhì xìng duō yōng shǎo shì zhēn zhǐ   céng lóu zhōng
chuài chá hǎo shuǐ   duì yuè shù zhū fēng yǒu wèn shān zhōng   tíng qián shì sōng
wǎn wàng tíng   xīn xīn jiàn qíng yān kāi fēn yuè   jiǎn quán shēng
yuǎn shù yuán cháng xiào   céng yán zhà míng gèng kān lùn de   lín xià sǔn xīn shēng
shì chén āi wài   xiāo rán zhī me cháng shuì lái kāi qǐn zhàng   zhōng dòng xià chán chuáng
jìn shān guāng lěng   qiū diāo huáng shí shī   shí kàn xié yáng
西 lái zhēn   zhī zài jiàn wén zhōng hán yàn shēng guò   shū lín kōng
xīn xián lián shuǐ shí   shēn lǎo qiè shuāng fēng wèi bào cān xuán zhě   shān shān yuè tóng
zhēn xìng   chén chén shī míng tíng nuǎn   shuāng yào miáo shuāi
shuǐ yān zhuó   zāi sōng dài xuě hǎo tīng xuán zhǐ chù   yuán xiào lǐng nán zhī
píng lán wēi   shí wén miào tíng kōng yuè jìng   jiǒng qìng shēng
lòu zhuǎn hán gēng   dēng cán lěng yàn wēi tài tóng wàn xiàng   xiāng wèi huà xuán wēi
sēng lùn de zhǐ   chàng yuán chéng shū liǔ chūn lái cuì   yōu chuāng jiàn míng
chán xīn qīng shí shì   dié chì huā yīng hǎo tīng tán xuán chù   qiáo sōng shù shēng
wéi xīn zhǐ   chūn róng zhèng cháng shuāng qīng suō cǎo 绿   fēng yào miáo xiāng
yuè mǎn zhēn jìng   huā kāi jué shù fāng tíng qián yīng zhuàn chù   shí tīng yuán cháng