山居

宋代 丁谓
峒口清香彻海滨,四时芬馥四时春。 山多绿桂怜同气,谷有幽兰让后尘。 草解忘忧忧底事,花能含笑笑何人。 争如彼美钦天圹,长荐芳香奉百神。
dòng kǒu qīng xiāng chè hǎi bīn   shí fēn shí chūn  
shān duō 绿 guì lián tóng   yǒu yōu lán ràng hòu chén  
cǎo jiě wàng yōu yōu shì   huā néng hán xiào xiào rén  
zhēng měi qīn tiān kuàng   zhǎng jiàn fāng xiāng fèng bǎi shén