山居

宋代 胡仲弓
山扉风自掩,地僻少将迎。 奇字挑灯看,新吟击钵成。 凤花开自落,萤草腐还生。 静听邻琴响,疑调慢角声。
shān fēi fēng yǎn   shào jiàng yíng  
tiǎo dēng kàn   xīn yín chéng  
fèng huā kāi luò   yíng cǎo hái shēng  
jìng tīng lín qín xiǎng   diào màn jiǎo shēng