山居

宋代 陆游
平生绝爱山居乐,老去初心亦渐偿。 直道本知天可恃,旷怀真与世相忘。 径穿修竹衣巾爽,盘设灵苗匕箸香。 但恨相逢无鲁叟,浩歌小试接与狂。
píng shēng jué ài shān   lǎo chū xīn jiàn cháng
zhí dào běn zhī tiān shì   kuàng huái 怀 zhēn shì xiàng wàng
jìng chuān 穿 xiū zhú jīn shuǎng   pán shè líng miáo zhù xiāng
dàn hèn xiāng féng sǒu   hào xiǎo shì jiē kuáng