山居

宋代 张伯淳
兀兀山居觉日长,旧时松槚又成行。本无世虑何须遣,一缕晴窗柏子香。
shān jué zhǎng   jiù shí sōng jiǎ yòu chéng háng běn shì qiǎn   qíng chuāng bǎi xiāng