山居

唐代 皎然
晴明路出山初暖,行踏春芜看茗归。乍削柳枝聊代札,时窥云影学裁衣。 身闲始觉隳名是,心了方知苦行非。外物寂中谁似我,松声草色共无机。
qíng míng chū shān chū nuǎn   xíng chūn kàn míng guī zhà xuē liǔ zhī liáo dài zhá   shí kuī yún yǐng xué cái
shēn xián shǐ jué huī míng shì   xīn le fāng zhī xíng fēi wài zhōng shuí shì   sōng shēng cǎo gòng