山芥

宋代 朱翌
湿带青烟古涧滨,气含石理助芳辛。 山中酒醒凉生脑,乞与文园渴肺人。
shī 湿 dài qīng yān jiàn bīn   hán shí zhù fāng xīn  
shān zhōng jiǔ xǐng liáng shēng nǎo   wén yuán fèi rén