山家七首 其七

金朝 周昂
翡翠长松秀,氍毹细草斑。屡经新渡水,不数旧看山。 太华愁登陟,终南费引攀。岂知图画景,长在马蹄间。
fěi cuì cháng sōng xiù   shū cǎo bān jīng xīn shuǐ   shù jiù kàn shān    
tài huá chóu dēng zhì   zhōng nán fèi yǐn pān zhī huà jǐng zhǎng   zài jiān