山间偶成二绝

宋代 王炎
人家鸡犬近相闻,村落纡回古木深。 山客一来尘想尽,水声终日奏鸣琴。
rén jiā quǎn jìn xiāng wén   cūn luò huí shēn  
shān lái chén xiǎng jǐn   shuǐ shēng zhōng zòu míng qín