山间女

宋代 李新
倚竹情何极,伤春事已阑。 长眉弯月薄,翠袖怯天寒。 倩妇拢新鬓,凭人易旧冠。 轻闻骑马客,相趁隔篱看。
zhú qíng   shāng chūn shì lán
cháng méi wān yuè báo   cuì xiù qiè tiān hán
qiàn lǒng xīn bìn   píng rén jiù guān
qīng wén   xiāng chèn kàn