山家

宋代 陆游
白石青莎一径斜,断无人迹到山家。 梁间归燕避微雨,池面游鱼争落花。 雪鬓但增新感慨,金鞭那复旧豪华。 明窗睡起浑无事,篝火风炉自试茶。
bái shí qīng shā jìng xié   duàn rén dào shān jiā
liáng jiān guī yàn wēi   chí miàn yóu zhēng luò huā
xuě bìn dàn zēng xīn gǎn kǎi   jīn biān jiù háo huá
míng chuāng shuì hún shì   gōu huǒ fēng shì chá